top of page

Tôi đã từng rất hời hợt

  • 6 juil. 2016
  • 7 min de lecture

Hôm qua, tôi ngồi nói chuyện với Tèo. Tèo là cậu sinh viên trường Y Học Cổ Truyền, trước tết Tèo có liên hệ với tôi để thành lập CLB Sách và Hành Động tại trường của Tèo. Tôi cũng đã gặp và trao đổi với Tèo một đôi lần, Tèo tha thiết muốn thành lập CLB Sách và Hành Động vì thấy nó hay quá, thấy thành viên SVHĐ ai cũng thanh tú ngời ngợi, đẹp trai, hào sảng ngút trời, đặc biệt là tôi. TÈO MUỐN ĐƯỢC NHƯ TÔI.


Tôi hẹn gặp Tèo lần này không phải để triển khai CLB Sách mà để chỉ ra một số điều mà tôi nhìn nhận được từ trước. Tôi hiểu rất rõ từ buổi nói chuyện đầu tiên rằng sẽ chưa thể có CLB Sách và Hành Động trường Y Học Cổ Truyền ra đời. Song tôi vẫn nhiệt tình hỗ trợ, vẫn trao đổi và giúp đỡ Tèo. Gặp Tèo tôi hỏi:

- Sao Tèo, năm mới có gì mới không ? Không cần hỏi ảnh vì anh Max đẹp rồi, không thể đẹp hơn được nữa đâu.

Tèo cứ tưởng tôi hẹn ra để nói chuyện về CLB, có vẻ ngại vì không làm được những gì mình đã nói, ngại vì đốm lửa cháy dữ dội lúc ban đầu đã tắt ngầm tắt ngấm từ lúc nào không hay. Song Tèo cũng bất ngờ vì câu hỏi của tôi nên cũng cởi mở hơn chia sẻ:

- Em cũng vẫn thế anh ạ, sáng đi thực tập, chiều đi học. À mà dạo này em đang bán hàng online, em học thêm môn chạy add facebook đại pháp, maketing online thần chưởng. Hay lắm anh ạ. Sau này, em chẳng làm nghề thuốc, em đi bán hàng online. Em bận quá anh ạ, CLB Sách thì ….

- Rồi anh biết rồi. Chẳng chờ đến bây giờ, lần đầu nói chuyện với chú anh đã biết kết quả rồi. Nay anh gọi chú ra đây cũng không phải nói về CLB Sách, không phải trách chú nói mà không làm. Cứ yên tâm.


Tôi hỏi thêm chút thông tin về cái mà Tèo học để hiểu thêm. Rồi tôi kể cho Tèo nghe câu chuyện hồi tôi làm sinh viên.

“ Hồi ấy anh còn hơn chú tí, năm cuối đại học. Lúc đăng kí đồ án tốt nghiệp mới hỏi: Thế giờ mình làm đề tài gì nhỉ ? Bốn năm học Bác Khoa tự hào ngút trời, mặc cái áo đồng phục ra đường là không thèm nhìn xung quanh.


“…Nắng Bách Khoa thiêu đốt thời trai trẻ

Mây Hà Thành thành che lấp tuổi thanh xuân…”



Mấy năm học Đại Học, bao nhiêu kì vọng, cả cuộc đời mình đang bốc cháy chứ chẳng riêng gì thời trai trẻ. Lúc đó anh mới nghĩ lại.


Hồi đầu học cái môn điện tử số, điểm mình cao, rồi thấy cái FPGA ( ÉP PI DI ÂY) nó hay hay. Tối hôm ấy , anh chốt luôn sẽ theo đuổi FPGA. Anh đi in tài liệu bao nhiêu, cài mấy cái phần mềm chục Gb, viết mail cho thầy trên Viện xin vào Lab nghiên cứu. Thầy phản hồi và hẹn gặp sau vì đang đi công tác nước ngoài. Ngồi nhà anh cũng bỏ ra học như ai, lên mạng kiếm tài liệu, đọc mấy cái diễn đàn…Rồi chưa kịp gặp thầy anh thấy chán, phần vì nó khó quá, phần vì đọc đâu đó họ đánh giá là không hứa hẹn tương lai vì nó quá mới mẻ.


Sang kì tiếp anh học môn Vi Xử Lý, lại thấy cái môn lập trình Vi Điều Khiển nó hay hay, cũng đi tham gia khóa học của mấy anh sinh viên khóa trên dạy miễn phí. Hồi ấy thấy một anh bị tật ở tay, anh code rồi giảng giỏi thế càng có thêm động lực. Mọi thứ lặp lại y như lần trước, anh cũng chán sau một hai tháng. Ta đi tìm bến đỗ mới, đẹp trai, thanh tú là phải làm cái gì đó hot, hoành tráng, nghe sang choảnh.


Lập trình Android là bến đỗ tiếp, tại nghe thằng bạn học trường khác nó nói. Cũng học chơi, lại thấy cái học bổng SamSung nó to tiền quá, sau này lương cao nên chọn luôn. Không nói chú cũng biết kết quả nó thế nào rồi đấy.


Quay trở lại chọn làm đề tài gì tốt nghiệp. Hồi đó anh mới tham gia Sách và Hành Động, vừa đẹp trai hơn, lại liều lĩnh và quyết liệt hơn. Anh quyết định tung súc sắc 3 mảng anh từng theo đuổi vào cái nào ta chiến cái đó. Anh chọn đúng Android, thầy hướng dẫn anh lại ở bộ môn Điện tử y sinh (ĐTYS), chính vì không biết mình sẽ làm gì nên anh cũng chẳng chọn thầy, để nhà trường tự phân. Lên gặp thầy câu đầu thầy hỏi:

- Thế giờ cậu muốn làm cái gì ?

- Em làm Andorid.

- Cậu trêu tôi đấy à, tôi ở bộ môn ĐTYS đấy nhé.

- Em không biết. Em đẹp em có quyền. ( Hơi hư cấu chút)

- Được . Tôi cho cậu 1 tuần chọn đề tài. Nếu đề tài hay tôi cho cậu làm.

Về nghĩ một tuần, nghĩ ra cái đề tài hay kinh hoàng. Lên gặp thầy, thầy khen anh cá tính rồi cho anh làm. Thầy nói:

- Tao không chuyên về cái này, có tư duy hệ thông thôi nên mày chủ động nhé. Cần thì hỏi, không thì thi thoảng gặp là được.


Nửa thời gian đầu tiên anh code mãi không xong cái giao diện. Còn 2 tháng cuối, anh thấy hoang mang vô cùng. Anh thấy nó lặp lại mấy lần trước, anh nản và muốn bỏ cuộc. Mình vốn trung thực nên lúc đó anh nghĩ: Bỏ xừ đồ án kì này, kì sau mình sẽ học nghiêm túc và làm thật tốt. Lúc ấy xuôi xuôi với cái suy nghĩ ấy rồi, thấy mình hào khí quá đi mất, đến giây phút cuối chưa bao giờ gian lận. Nhưng rồi anh nghĩ tại sao những lần trước mình thất bại. Sách và Hành Động dạy anh đừng bao giờ lấy lý do bào chữa, đừng bao giờ mở cho mình lối đi dễ dàng để né tránh khó khăn và đừng bao giờ bỏ cuộc. Anh nghĩ lại, kì sau mình cũng sẽ thế này thôi, kì sau nữa mình cũng thế. Anh nhớ đến những nhiệm vụ của SVHĐ ban đầu cứ nghĩ mình đếch làm được. Anh Thái dạy anh cách đặt mục tiêu cực cao và không những làm được mà phải làm thật tốt, thật xuất sắc. Anh Thái nói với anh hành động mới tạo ra giá trị. Anh thấy mình chưa hành động, mình chưa từng nghiêm túc cày quốc vì cái đề tài này. Anh quyết định, mình sẽ đánh trận cuối cùng, hai tháng tới anh sẽ hết mình Với nó. Kết quả thế nào để sau tính. Mấy ngày tiếp anh ra quán café anh thích, ngồi từ sáng đến tối. Tối mệt quá anh lại chạy ra trường lang thang xem có gặp người yêu cũ không ? rồi về làm tiếp. Cuối cùng anh bảo vệ đồ án và được 3 con 10 tuyệt đối. Anh làm cái đề tài viết một ứng dụng về tư vấn tuyển sinh, định hướng nghề nghiệp. Ngày bảo vệ anh nói với hội đồng:


- Em chọn đề tài này vì không muốn nhiều thế hệ sau sai lầm giống em. Không muốn Bách Khoa ta tuyển vào 5-6 nghàn sinh viên mỗi khóa mà mỗi năm chỉ có 2 ngàn sinh viên tốt nghiệp. Sau hôm nay em cũng sẽ thuộc vào 3 ngàn sinh viên kia hoặc ra trường chậm, hoặc bị đuổi.


Thầy cô khóc miết, khóc hoài và nói chưa thấy thằng sinh viên nào vừa đẹp trai lại đáng yêu, dung cảm như anh. Cả hội động 10,10,10 không cần nói lời nào nữa. Thầy cô hỏi: em học ở đâu mà nói hay thế. Anh trả lời ngắn gọn: Sách và Hành Động rồi hiên ngang bước đi trước sự tiếc nuối của thầy cô…”



Tôi nói với Tèo là câu chuyện cũng được thêm thắt chút cho nó hấp dẫn. Nhưng nó hoàn toàn là câu chuyện thật của cá nhân tôi. Tôi gọi Tèo ra đây hôm nay để nói cho cậu ấy hiểu về sự nguy hiểm của con người hời hợt, không làm gì đến nới đến chốn, không tìm ra giá trị thực sự. Tôi bảo Tèo, chưa chắc chú đã không thích ngành Y, anh thấy chú chưa hết mình với nó thôi. Nếu chú hết mình rồi mà không thích thì khác, rồi câu chuyện về chạy add đại pháp, maketing online thần chưởng cũng thế thôi. Mấy cái Tèo biết, tôi cũng biết và tôi biết nhóm bạn tôi nhiều người biết, còn thành viên SVHĐ thì ai cũng biết. Rồi kiểu gì sau này sẽ xuất hiện đa cấp đại pháp, bất động sản thần công…Rồi Tèo sẽ đi qua hết mấy thứ đó, đến cuối cuộc đời vẫn chẳng nhận thấy mình muốn làm gì, phải làm gì và mình đã làm được gì ?

Nhiều bạn trẻ nói phải trải nghiệm các công việc mới biết mình thích gì. Tôi xin lỗi các bạn, từ trải nghiệm là từ mà bạn đã sống trong công việc ấy, ăn nằm với nó, hết mình vì nó, gắn bó với nó thời gian đủ sâu. Còn các bạn là đi qua nó, lướt qua nó thậm chí chạy qua nó. Cái gì nhanh đến rồi cũng nhanh đi mà thôi.

Trước khi gặp anh Thái và cùng anh làm Sách và Hành Động dạy tôi cũng từng như thế. TÔI ĐÃ TỪNG RẤT HỜI HỢT.


- NVAn, 18/3/2016


Commentaires


FOLLOW US

  • Facebook Long Shadow
  • Google+ Long Shadow
  • LinkedIn Long Shadow
  • Twitter Long Shadow

I’M ALWAYS HAPPY

TO GET TO KNOW MY READERS AND SHARE INSIGHTS AND IDEAS. 

 

DROP ME A LINE 

Vos informations ont bien été envoyées !

bottom of page